.jpg)
Bìa Quyển sách "Trở về trong giấc mơ" do Nhà Xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ấn hành
Nhà Xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ấn hành quyển sách với nhan để “Trở về trong giấc mơ” nhân dịp kỷ niệm 77 năm ngày Thương binh liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2024).
Nội dung quyển sách là kể lại câu chuyện cảm động về mối tình thời chiến của cầu thủ bóng đá trẻ với nữ diễn viên xinh đẹp của đoàn văn công xung kích.
Cuốn sách được xuất bản lần đầu năm 2005. Trong lần xuất bản này, Nhà Xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật cung cấp thêm cho độc giả nội dung đầy đủ 109 bức thư của liệt sĩ Trần Minh Tiến gửi cho người yêu Vũ Lưu Liên.

Trong lời nói đầu quyển sách, Nhà xuất bản viết: “Đã gần 50 năm trôi qua, nhưng đối với rất nhiều người, ký ức về cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của toàn dân tộc vẫn còn vẹn nguyên. Đó là ký ức về những năm tháng chiến đấu hào hùng, gian khổ; về những người vợ, người mẹ nghẹn ngào tiễn chồng, con ra chiến trường, những nam nữ thanh niên quyết tâm xung phong lên đường nhập ngũ,... Với thế hệ trực tiếp tham gia kháng chiến, hy sinh xương máu cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc thì sức mạnh để vượt qua những năm tháng đó chính là lý tưởng sống cao đẹp, tình yêu Tổ quốc và tình yêu lứa đôi trong sáng, thiêng liêng. Họ đã viết nên những mối tình đi cùng năm tháng để mỗi khi nhắc lại, chúng ta lại càng thêm trân trọng, biết ơn sâu sắc những con người đã sống trọn cả cuộc đời vì đất nước”.
Trong vô vàn những câu chuyện thời chiến, có một câu chuyện cảm động về mối tình của đôi trai tài - gái sắc anh Trần Minh Tiến và chị Vũ Lưu Liên. Trước khi ra trận, anh là một cầu thủ bóng đá của đội tuyển trẻ Hà Tây và Đội bóng sư đoàn 308; còn chị là một thiếu nữ xinh đẹp, diễn viên của Đoàn văn công xung kích tỉnh Hà Tây. Hai người đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp gắn liền với tuổi học trò trong sáng, cũng như những người trẻ cùng chí hướng thời đó, họ đã lựa chọn chia xa, gác lại tình riêng để cùng góp sức, chung vai vun đắp cho “khối tình chung” - tình yêu đất nước. Và điều giúp họ khỏa lấp nỗi nhớ nhung, động viên nhau vượt qua gian khổ của chiến tranh chính là những trang nhật ký, những cánh thư chan chứa lý tưởng, niềm tin, sự lạc quan và cả niềm thương nỗi nhớ.

.jpg)
Lưu Liên thân yêu! Viết cho em những dòng tâm sự này mà thực lòng anh không muốn. Anh thương em vô cùng, anh thì xác định rồi, ra đi rất thanh thản chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ Tổ quốc. Còn em sống ra sao khi thiếu anh? Năm năm yêu anh, em đã cho anh bao vị ngọt của tình yêu, anh thành thật cảm ơn em và rất tôn trọng em. Anh không trở về em sẽ hụt hẫng đau khổ vô cùng. Nhưng em ơi! Đừng buồn phiền quá mức, hãy lấy công việc, học tập làm niềm vui và cứ coi như anh đã đi xa, thời gian rồi sẽ xoa dịu mọi vết thương em ạ.
Em thân yêu! Còn đây là hai chiếc mùi soa trắng anh đưa về cho em, để em hãy thêu dệt tình ta vào đó. Nếu sau này có xa lìa khó gặp, thì đó cũng là một vật để tìm nhau. Nếu máu của anh hay em có đổ thì hãy thấm lấy để tô thêm màu đỏ tươi trên nền cuộc sống trong trắng. Nhưng đó chỉ là điều lo xa dại dột. Điều thiết thực nhất là khi anh ra đi thì nó là dấu để nhớ trở về. Không may khăn kia bị loang ố thì ta coi đó cũng chỉ vì thời gian.
Em thân yêu! Em có hiểu lòng người lính chiến không? Dù thời gian có trôi qua hững hờ, dù họ không có điều kiện sống trong đô thị hào hoa. Dù vất vả của người lính có tạo lên những nếp nhăn từng trải trên khuôn mặt. Và cả cuộc đời họ cống hiến cho Tổ quốc bất cứ lúc nào. Nhưng họ có niềm tin, có tình cảm và có danh dự của họ một cách trung thực nhất. Anh không bao giờ muốn mình cô độc. Anh muốn mình sẽ là một người sống đúng theo nghĩa, vì thế anh luôn nghĩ đến em, đến tình yêu, tình bạn, tình giai cấp.
Em thân yêu!
Cứ mỗi mùa xuân đến lại mang đến cho anh nhiều cảm nghĩ. Lúc nhỏ thì mong được chơi bời, đốt pháo, mặc áo mới chờ tiền mừng tuổi. Còn chúng mình thì sao? Đất nước đang có chiến tranh chúng mình còn phải hy sinh nhiều, bao giờ nước nhà thống nhất chúng ta mới hưởng mùa xuân trọn vẹn(...).
Anh nhớ ngày giáp tết năm ngoái, mọi người đang sôi nổi chuẩn bị đón tết thì em lại phải tiễn anh đi. Một cái bắt tay nồng nhiệt cùng lời chào tạm biệt làm chúng ta xao xuyến.
Cứ mỗi mùa xuân đến lại mang đến cho anh nhiều cảm nghĩ. Lúc nhỏ thì mong được chơi bời, đốt pháo, mặc áo mới chờ tiền mừng tuổi. Còn chúng mình thì sao? Đất nước đang có chiến tranh chúng mình còn phải hy sinh nhiều, bao giờ nước nhà thống nhất chúng ta mới hưởng mùa xuân trọn vẹn(...).
Anh nhớ ngày giáp tết năm ngoái, mọi người đang sôi nổi chuẩn bị đón tết thì em lại phải tiễn anh đi. Một cái bắt tay nồng nhiệt cùng lời chào tạm biệt làm chúng ta xao xuyến.
Mưa cứ rơi! Rừng cây ướt át, gió lạnh lùa qua lán hẹp thấm vào da thịt tê tái. Anh phải hơ lửa mới cầm nổi bút. Anh đang ngồi trong chiếc lán nhỏ, trên che ni lông dưới sàn nứa ken dày, xung quanh là lá rừng bao bọc đủ cho tám con người trong tiểu đội. Chỉ một lúc buổi sáng mà cái lán nhỏ xinh xắn đã hoàn thành. Cũng như nhiều lán nhỏ khác được dựng lên ở trong khu rừng, thuộc tỉnh Tuyên Quang. Không thiếu thốn và lán đẹp đầy đủ, giá súng, giá đạn, bát, đũa, giày. Bọn anh quên mọi hoàn cảnh gian truân để tìm ra không khí của gia đình. Đống lửa lớn lúc cháy bùng lên, lúc tàn lụi và than hồng âm ỉ, rét lắm em ạ. Anh phải ngồi thật gần đống lửa để có đủ sức cầm bút viết lên những dòng chữ này viết thư cho em.
MỤC LỤC
Lời Nhà xuất bản
Phần 1: Vừa tạm biệt người yêu, trái tim đầy xao xuyến
Phần 2: Tam Đảo mùa đông rét buốt thêm một cái Tết lính xa nhà
Phần 3: Nhớ em buồn muốn khóc!
Phần 4: Khổ luyện cùng những đêm mưa rừng không ngủ
Phần 5: Tạm biệt miền Bắc đi B và những trang viết cuối cùng